Giới Trẻ Truyền Giáo

Chúa Giêsu đã thiết lập Giáo Hội với sứ mạng loan báo Tin Mừng (x. Mc 16,15). Giáo Hội từ hơn hai ngàn năm qua đã cố gắng thi hành sứ mạng này dưới sự tác động của Chúa Thánh Thần, bằng gương mẫu đời sống, lời giảng dạy và các Bí tích, để dẫn đưa mọi người đến với đời sống đức tin.

Có rất nhiều phương thế để loan báo Tin Mừng. Dù bằng phương thế nào, thì hoạt động của Giáo Hội bao giờ cũng phải đặt sứ vụ truyền giáo lên mức ưu tiên hàng đầu. Sứ vụ đó luôn bao gồm một lời công bố rõ ràng: “Trong Đức Kitô… ơn cứu độ được cống hiến cho mọi người, như một quà tặng của ân sủng và lòng thương xót của Thiên Chúa; đó chính là nền tảng, là tâm điểm, và đồng thời là tột đỉnh của động năng việc rao giảng. Mọi hình thức hoạt động truyền giáo đều hướng tới việc rao giảng này, nó tỏ lộ và dẫn tới mầu nhiệm vốn được giữ kín từ bao thế hệ và đã được mặc khải trong Đức Kitô – tâm điểm của việc truyền giáo” (x. RM 44; EN 22).

Giới trẻ là thành phần năng động nhất mà các Đức Giáo Hoàng gần đây đều quan tâm rất nhiều, như Đức Bênêđictô XVI, Đức Gioan Phaolô II, Đức Phanxicô. Các ngài mời gọi các bạn trẻ hãy hăng say dấn thân vào sứ mạng loan báo Tin Mừng của Giáo Hội. Các bạn trẻ chúng ta hãy cùng nhau suy tư và nghiền ngẫm những lời tâm huyết của các ngài như là lời của chính Chúa Giêsu gửi đến cho chính bản thân mình.

Cánh đồng truyền giáo vẫn còn mênh mông bát ngát. Cần phải tận dụng mọi cơ hội để đưa Chúa Giêsu và Phúc Âm của Ngài đến cho mọi người. Hơn bao giờ hết, lời Chúa Giêsu vẫn vang lên trong tâm hồn mỗi người chúng ta hôm nay: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Lc 10, 2).

Riêng đối với Giáo Hội Việt Nam, thợ gặt bây giờ không thiếu, chỉ thiếu lửa hăng say nhiệt thành, thiếu đời sống hy sinh và cầu nguyện, thiếu khôn ngoan và đạo đức, thiếu tổ chức và đào luyện cũng như hợp tác với nhau. Vì quá thiếu nên tay nghề thợ gặt quá yếu. Lời cầu xin phải đi kèm với nỗ lực quyết liệt của chúng ta, chứ không thể khoán trắng cho Chúa.

Đức Thánh Cha Phanxicô thúc giục chúng ta qua Tông Huấn đầu tiên của Ngài: “Hãy lên đường, hãy lên đường cống hiến cho mọi người sự sống của Chúa Kitô…Tôi muốn thấy một Giáo Hội bị bầm giập, tổn thương và lấm lem trên đường dấn thân, chứ không phải là một Giáo Hội ‘xanh xao vàng vọt’ vì sống đóng khung và bám víu vào chu vi hàng rào an toàn của riêng mình… Tôi không muốn có một Giáo Hội chỉ lo cho mình phải là ‘cái rốn của vũ trụ’, và sau đó, kết thúc bằng việc bị giam cầm giữa một mạng lưới định kiến và thủ tục”; “…bao nhiêu người đang chết đói trước cửa nhà chúng ta, và Chúa Giêsu vẫn không mệt mỏi nhắc nhở chúng ta: “Chính anh em hãy cho họ ăn đi” (x. Tông huấn Niềm Vui Phúc Âm, s.48.49).

Giới trẻ là lớp người tràn đầy sinh lực để mở ra một sự sống mới cho chính mình và mọi người. Sự sống mới đó không ai khác là chính Đức Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Phúc thay cho bạn nào dám đầu tư toàn thể sinh lực của của cuộc mình cho Nước Chúa, vì đó chính là nguồn sống vô biên, là toàn thể ý nghĩa và giá trị mang tính vĩnh cửu cho cuộc đời mình. Sự đầu tư toàn thể này không chỉ dành cho ơn gọi tu trì nhưng cho mọi người trẻ trong chính môi trường xã hội và nghề nghiệp của mình, trong những tình huống cụ thể của đời sống gia đình và hoàn cảnh của mình, khi nghe được tiếng Chúa vang lên từ chính trái tim mình.

 Lm. Thái Nguyên